[YunJae] Feeling my blue sky – The love so far…. | chap 3


3.

Hôm nay JaeJoong dọn quán sớm hơn hàng ngày, cậu cố gắng thu xếp thật nhanh mọi thứ và đóng cửa quán.

Quả thực, nếu là 3 năm về trước, chắc ngày hôm nay cậu sẽ nghỉ việc ở quán, để chuẩn bị sinh nhật cho một người, người đặc biệt của cậu. Không phải là một bữa tiệc sinh nhật hoành tráng, nhưng sẽ là một bữa tiệc chứa đầy tình yêu của cậu. Mọi thứ sẽ do một tay cậu chuẩn bị, những món ăn người đó thích nhất, những món bánh người đó muốn ăn nhất, và món quà mà khiến người đó vui nhất.

Nhưng bây giờ là thực tại, cậu không thể làm những việc đó nữa, đã có người khác làm thay cậu rồi. Việc của cậu trong những ngày này 3 năm gần đây đó là đóng cửa tiệm sớm một chút, qua nhà người đó, gửi lời chúc và món quà của cậu đến người đó. Thật xót xa khi năm ngoái đã có một người thay người đó nhận quà, mời cậu dùng nước, hay đúng hơn là tiếp đón cậu.

JaeJoong ngồi sau volang, thở dài nhìn hộp quà của mình ở cạnh. Mong rằng không khí năm nay sẽ dễ chịu hơn năm ngoái, ít nhất là ở phía cậu. Mở cửa xe bước ra mang theo món quà trên tay, JaeJoong bước từng bước lên căn hộ số 703 của khu chung cư cao cấp này.

Sau khi nhấn chuông, hồi hộp chờ đợi cánh cửa mở ra, JaeJoong cảm giác như mình đang đi thi hoa hậu vậy, ngại ngùng và lo lắng, chuyện mà cậu ít khi gặp phải. Tiếng mở khoá cửa vang lên trong hành lang vắng, khô khốc, cùng âm thanh cửa kéo nhẹ mở ra khiến JaeJoong ngước lên nhìn về phía người đối diện

– JaeJoong ah~ bất ngờ quá , lâu lắm mới được gặp em đấy

Cái ôm phủ đầy trên người cậu mang theo sự háo hức của người đối diện. JaeJoong ngỡ ngàng trong chốc lát, rồi như nhận ra cậu mỉm cười theo. Đưa bàn tay còn lại không vướng đồ lên lưng người kia vỗ vài cái vui vẻ

– Keita, anh về bao giờ đấy? Trời ơi, em cũng nhớ anh quá đi mất

– Thật không đấy? Cũng nhớ anh cơ à? Anh về từ hôm qua – Rời ra khỏi cái ôm gặp mặt, Keita nheo mắt nhìn cậu – Em vẫn đáng yêu quá nhỉ! Nào, vào nhà đi.

Keita kéo cậu đi phăng phăng vào nhà, khiến cậu không thể phản ứng lại được. Vốn cậu có muốn vào đâu, chỉ định tặng quà rồi đi ngay cơ mà. Nhưng dù sao đã nỡ bước vào rồi, cậu đưa mắt nhìn một vòng căn phòng, một năm qua hầu như cũng không thay đổi nhiều.

– YooChun, JunSu, có JaeJoong đến chơi này – Keita nói lớn trong khi kéo cậu ngồi xuống ghế

– Anh JaeJoong đến chơi đấy à? Mời anh uống nước đi, YooChun đang dở chút việc, chút nữa anh ấy ra bây giờ – Vài phút sau, JunSu đi từ bếp ra, mang theo cốc trà nóng đặt trước mặt cậu. Cậu khẽ gật đầu cười và cảm ơn

– JunSu ah~ em cứ vào giúp YooChun đi, JaeJoong có anh đây rồi

JunSu gật đầu rồi đi vào bếp, chỉ còn cậu và Keita ngồi lại ngoài phòng khách. Hai người đã từng là hàng xóm của nhau, thân thiết như anh em trước khi Keita đi Nhật. Anh là anh trai cùng cha khác mẹ với YooChun, nhưng tình cảm lại rất tốt đẹp. JaeJoong và YooChun đến với nhau cũng nhờ sự mai mối của Keita.

Khi Keita đi Nhật, YooChun và cậu mới yêu nhau được nửa năm. Anh trước khi đi luôn miệng nhắc YooChun phải đối xử tốt với cậu, nếu không, đừng trách anh trừng phạt. Cái ngày nghe tin JaeJoong và YooChun chia tay, Keita bỏ cả công việc bên Nhật bay về Hàn chỉ để biết lí do của sự tan vỡ ấy.

JaeJoong biết, cậu và YooChun chia tay vì những bất đồng quan điểm riêng, lí do chia tay đáng nhẽ cũng không nên có, nhưng dù sao sự việc đã rồi, dù cả hai còn yêu nhưng cũng không ai muốn tìm cách quay lại. Có lẽ cái gì qua rồi thì nên để nó qua luôn. Chính vì thế, khi YooChun qua lại và yêu JunSu, JaeJoong đứng đằng sau cổ vũ cho anh, dù bản thân thấy buồn đau rất nhiều. Nhưng bù lại, cậu biết, Keita sẽ chẳng yêu thương ai hơn cậu, cho dù người đó là JunSu đáng yêu bây giờ.

– JaeJoong ah~ cảm ơn em vì đã đến, có muốn ở lại dùng bữa với bọn anh không? – YooChun bước từ trong bếp ra sau khi làm bữa tối. Yêu Kim JunSu là như vậy, anh sẽ phải tự nấu bữa ăn.

– Cậu hỏi thừa quá đấy, tất nhiên JaeJoong sẽ dùng bữa rồi – Keita lườm YooChun một cái rồi quay về phía cậu hỏi – Đúng không Joongie? Em không nỡ từ chối tấm lòng của anh chứ.

– Ah……- Cậu khẽ vuốt tóc gáy tìm câu trả lời. Dù sao bữa ăn cũng mang tính gia đình, mà cậu thì không tính vào thành phần gia đình được. Vả lại, Keita với cậu thân thiết như thế dễ mang đến sự mặc cảm cho JunSu, vì vậy, tốt nhất là nên từ chối

– Anh JaeJoong ở lại đi, dù sao hôm nay YooChun cũng nấu rất nhiều – JunSu lên tiếng, nhưng JaeJoong nhìn trong đáy mắt cậu ấy có tia không vui, phảng phất một nét buồn nhẹ. Thở dài, JaeJoong mở lời

– Cảm ơn sự nhiệt tình của mọi người, nhưng thực sự hôm nay em bận mất rồi – JaeJoong nhìn về phía Keita, nắm lấy tay anh – Hôm nào đó chúng ta dùng bữa sau nhé, hôm nay em có hẹn, hẹn rất rất quan trọng – cậu nhấn mạnh

– Hẹn sao? Rất rất quan trọng sao – Keita hỏi có chút nghi ngờ, cậu vội vàng gật đầu khẳng định câu hỏi của anh, nhíu mày suy nghĩ một lúc, anh trả lời- Vậy thôi, khi khác vậy, anh sẽ liên lạc với em sớm.

Gật đầu vui vẻ, JaeJoong khẽ đưa ánh mắt cảm ơn cho Keita, có lẽ anh đã hiểu phần nào suy nghĩ của cậu.

– Chúc anh sinh nhật vui vẻ nhé! Mong là anh thích món quà của em – Cậu nói với YooChun, rồi đi về phía cửa ra vào không quên lời tạm biệt – Em về đây, chào mọi người. Chào cậu, JunSu ah~

JaeJoong biết, có nhiều hơn một đôi mắt cảm ơn dõi theo cậu.

.
.
.

Bầu trời Seoul buổi tối pha một màu đen huyền bí, những dòng xe cộ sáng lấp lánh hối hả xuôi theo mọi con đường, màu sắc nổi trong đêm đen mang chút sôi động, nhưng trong căn phòng của JaeJoong, không có chút âm thanh sôi động nào chen vào, chỉ có tiếng thở nhẹ của cậu.

Từ nhà YooChun về, cậu bỗng muốn uống chút rượu, vậy là tạt vào siêu thị, mua lấy vài chai rượu và về nhà uống một mình. Dù sao cậu cũng không thích ra quán, vì quán rượu là nơi ồn ào.

Nhưng khi về nhà rồi, lại có cảm giác cô đơn khi chỉ một mình. Giật mình nhìn lại, JaeJoong cảm thấy quan hệ của mình chẳng có nhiều, quanh quẩn chỉ một vài người thân quen. Sinh nhật hay lễ tết, thường nhận vài lời chúc mừng qua quýt, hầu như không có hội họp, không có tiệc tùng. Ngẫm nghĩ một lúc, hôm nay không có hứng tự kỉ một mình, JaeJoong với điện thoại trên bàn, mở danh bạ, đi qua một loạt tên. Suy cho cùng cũng toàn là xã giao, tay cậu dừng lại ở một cái tên trên danh bạ.

Jung YunHo

.
.
.

Sao đột nhiên hứng thú mà nhớ tới tớ? – YunHo hào hứng hỏi khi cậu ra mở cửa

– Vào đi – JaeJoong lơ đễnh gãi đầu gãi tai, tránh sang một bên cho YunHo bước vào – Tớ muốn uống rượu cùng một ai đó. Nghĩ mãi không ra ai, cuối cùng may quá có cậu

– Vậy sao? – Anh lên tiếng hỏi, giọng không rõ là đang vui hay buồn, rồi bước đến bên tấm kính lớn, nơi có một vài chai rượu ở đó, ngồi xuống cầm một chai đang uống dở – Đã uống được nhiều thế này rồi cơ à? Tửu lượng cậu tốt nhỉ!

– Không có gì, nam nhi không biết uống rượu thì sao còn xứng mặt nam nhi chứ – Cậu đặt một chiếc ly xuống trước mặt anh và bắt đầu rót rượu – Uống đi này

– À….ừm – YunHo nhận lấy ly rượu từ JaeJoong, tần ngần nhìn màu sắc đỏ mận đang sóng sánh trong ly, mãi một lúc sau anh mới lên tiếng hỏi – Có chuyện gì thế hả JaeJoong?

– Không có gì, tự nhiên muốn uống thôi

Sau câu trả lời của cậu, chả còn ai nói với ai tiếng nào nữa. Vì YunHo biết, cậu sẽ không nói nếu không muốn, và anh cũng không muốn mình trở thành người nhiều chuyện. JaeJoong khồng cần anh bên cạnh để tâm sự ,mà cậu ấy tìm anh chỉ đơn giản là tìm một người cùng uống rượu, chỉ có vậy.

Một người cứ uống và im lặng, một người chỉ thỉnh thoảng đưa ly rượu lên nhấp môi, lặng lẽ quan sát người còn lại. Xem ra, có thêm Jung YunHo, không gian im lặng cũng không thay đổi là mấy. Đến khi cảm thấy JaeJoong đã uống nhiều quá rồi, nếu là một người bình thường thì đã say lâu rồi, YunHo mới đưa tay ngăn lại

– Đủ rồi, JaeJoong ah~ Hôm nay uống như thế đủ rồi

– Chưa đâu – Cậu nhíu mày, khuôn mặt lộ vẻ không hài lòng nhìn anh – Mình mới uống có chút xíu, chưa say đâu

– Ừ, mình biết cậu chưa say, nhưng JaeJoong à, phải giữ sức khoẻ để mai đi làm chứ, uống nhiều thế không tốt chút nào – Anh nắm lấy bàn tay đang cầm ly rượu của cậu. Cậu không phản ứng lại, ngoan ngoãn để anh lấy ly rượu từ tay mình, người từ từ ngả về phía tấm kính, đôi mắt nhìn về phía anh, phảng phất nỗi buồn

– YunHo ah~ có khi nào cậu cảm thấy cô đơn không?

Thịch

Câu hỏi của cậu như xoáy vào tim anh, đôi mắt nâu phủ nỗi buồn đầy ám ảnh, điều đó thôi thúc anh ôm lấy cậu thật chặt, để cậu cảm nhận hơi ấm của anh, trái tim anh. Nhưng, lý trí anh không cho phép mình làm điều đó, chỉ có thể bất động chìm sâu vào đôi mắt kia thôi. Anh cảm thấy tay mình đang run lên, nó sẽ không thể kiểm soát nếu như hai bàn tay không nắm vào nhau thật chặt.

JaeJoong à, có phải cậu thấy cô đơn không?

– YunHo ah~ câu hỏi đó khó trả lời lắm sao? – Giọng cậu khẽ thổn thức – Hay bởi vì cậu cũng không định nghĩa được, cô đơn là thế nào?

– Tớ xin lỗi, JaeJoong ah~

Tớ xin lỗi vì cảm thấy bất lực như thế này

Sao lại xin lỗi? – Cậu ngước đôi mắt to tròn lên nhìn anh, rồi cười nhẹ – Làm gì có lỗi của cậu chứ. Lỗi là ở tớ thôi, vì đã quá cứng đầu. Tớ nghĩ mình không nhìn về quá khứ vậy là đủ để tớ quên đi, nhưng gần đây tớ mới nhận ra, nếu cứ đứng yên tại chỗ, thì kể cả quá khứ cũng không thể trôi đi, chứ đừng nói tương lai có thể đến hay không.

– Nhìn về quá khứ cũng không có gì là sai – YunHo cười buồn – Bởi vì nhiều khi quá khứ giúp ta thấy hạnh phúc hơn hiện tại

Câu nói của anh làm cậu ngẩn ngơ trong phút chốc. Nhìn anh đang chăm chú với ly rượu chưa vơi đi một nửa, cậu hình như nhìn thấy nỗi buồn đang nặng trĩu trên vai anh. Có khi nào anh cũng cô đơn không nhỉ?

– YunHo ah~ Thế cậu nghĩ sao về hạnh phúc?

– Chỉ đơn giản là được yêu và nâng niu người mình yêu.

– Vậy, vợ cậu sau này chắc sẽ hạnh phúc lắm nhỉ? Được chiều chuộng và nâng niu còn gì? – JaeJoong nghiêng đầu nhìn anh, đôi mắt anh hình như đang toả sáng, sau những gì u tối đã qua

– Nếu yêu tớ thật lòng.

– Cậu sẽ làm bữa sáng cho con nếu vợ cậu mệt chứ? Sẽ đưa vợ đi làm vào mỗi sáng chứ? Sẽ hôn tạm biệt mỗi khi ra khỏi nhà? Hay dành những chuyến du lịch vào mỗi dịp nghỉ thay vì ra ngoài chơi bời với bạn bè?

– Tớ nghĩ mình có thể làm được nhiều hơn thế cơ – YunHo đưa mắt nhìn ra bầu trời bên ngoài, hình như tương lai hạnh phúc đang được JaeJoong vẽ ra trước mắt anh.

– Ồ, vậy tớ sẽ chờ để xem cậu thực hiện điều này.

Anh không nói gì, chỉ mỉm cười đáp lại. Nếu tương lai là cậu, JaeJoong à, thì tớ sẽ làm tất cả để cậu hạnh phúc, tớ sẽ không phải là người chồng tốt nhất thế giới, nhưng sẽ là người chồng yêu vợ nhất thế giới.

– YunHo ah~ Tớ muốn ăn chocolate quá – JaeJoong bĩu môi suy nghĩ – Vào tủ lạnh lấy giùm tớ chút chocolate ra đây với

– Được rồi, chờ tớ chút, đồ nhõng nhẽo – Anh nhéo má cậu trước khi đứng dậy bước vào nhà bếp.

……………………………..To be continued

About Đông Bích

Yunho, Changmin, Huang Zi Tao Xem các bài viết của Đông Bích

One response to “[YunJae] Feeling my blue sky – The love so far…. | chap 3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: